Home

Sẻ mẹ thường dặn các con mình: “Có công mài sắt có ngày nên kim”. Nhưng có một chú sẻ nhỏ bướng bỉnh không nghe lời mẹ, khi tập bay gặp thất bại mới hiểu lời khuyên của mẹ. Câu chuyện xảy ra như thế nào? Em hãy tưởng tượng và kể lại. - Văn Kể Chuyện - Lớp 6

Tôi không tin phép màu trong cuộc sống, nhưng đối với mùa xuân thì tôi lại tin có phép màu kì diệu và những điều kì diệu ấy sẽ thành hiện thực.

Vâng! Mùa xuân thân yêu đã đến, mang theo cho họ nhà chim chúng tôi cái nắng ngọt ngào, ấm áp lạ thường. Còn riêng tôi, nàng tiên Mùa Xuân đã ban tặng cho tôi cảm giác sung sướng khi biết bay trên bầu trời bao la, lộng gió. Câu chuyện năm nào chợt ùa về trong kí ức của tôi.
Hồi đó, tôi là chú sẻ con bướng bỉnh nhất đàn. Là anh cả nên tôi rất hay bắt nạt các em. Một sáng mùa xuân, nắng ấm bao trùm cảnh vật, mẹ tôi lên tiếng:
-    Các con ơi! Mùa xuân đã về thật rồi, chúng ta cùng ra để tập bay nào!
Cả mấy anh em tôi thò đầu ra khỏi tổ để hít thở cái khí trời mùa xuân. Nàng tiên Mùa Xuân đem hơi thở nồng nàn phả khắp mặt đất, vuốt ve từng lá cây ngọn cỏ trong vườn. Chao ôi! Cảnh vật xung quanh mới đẹp làm sao! Trong khu vườn bé nhỏ, những nàng Mai, nàng Đào đã mỉm cười, tung những cánh hoa mềm mịn, rực rỡ. Tôi đưa đôi mắt của mình nhìn khắp mọi vật xung quanh và giục mẹ tôi:
-    Mẹ ơi! Mẹ dạy chúng con tập bay đi ạ! Chúng con nóng lòng quá rồi.

Mẹ âu yếm nhìn chúng tôi rồi ân cần dặn dò:
-    Khi bay, các con không nên nhìn xuống dưới mặt đất, sẽ rất chóng mặt và dễ ngã. Hãy bay từ từ, nhìn thẳng và luôn giữ được độ cao. Khi thấy con người, hãy mau né tránh. Con người là mối hiểm họa lớn của họ nhà chim chúng ta. Hãy nhớ lời mẹ dặn!
Cả đàn chăm chú nghe như nuốt lấy từng lời của mẹ. Còn riêng tôi thì lại nghe những lời mẹ dặn bằng đôi tai lơ đễnh. Phải chăng, những cảnh vật ngoài kia quyến rũ hơn.
Tôi háo hức khi được lệnh của mẹ vỗ cánh tập bay. Trước tôi là các em. Chúng nghe từng lời căn dặn của mẹ nên cất cánh nhẹ nhàng, còn tôi vừa ra khỏi tổ đã loạng choạng, ngã lăn rồi rơi xuống đất. Chúng vội cùng mẹ bay tới bên tôi. Choáng váng đầu ốc, tôi mơ màng rồi lịm dần đi. Lúc tỉnh dậy, tôi thấy mẹ đang ân cần chăm sóc tôi.
Vài ngày sau, tôi lại tiếp tục tập bay. Trước khi chúng tôi tập bay, mẹ đã bay cho chúng tồi xem để nhớ lại “bài học” hôm trước. Thì ra, chỉ cần xòe cánh là bay được ngay. Tôi cảm thấy thật dễ dàng. Thế nhưng lần này vừa xòe cánh định bay, tôi lại bị ngã đau điếng. Tôi cố gượng dậy nhưng... Trời ơi! Tôi đã bị gãy cánh thật rồi.
Nằm dưỡng thương ở nhà, trong lòng tôi dâng lên một nỗi đau xót và ân hận. Chỉ tại tôi chủ quan, muốn được bay thật nhanh mà không cần phải tập nên mới ra thế này. Từ nay, tôi sẽ phải nằm bẹp trong tổ với đôi cánh tật nguyền trong khi các em tôi bay lượn giữa bầu trời bao la. Nghĩ đến đó, tôi bật khóc nức nở. Mẹ nhẹ nhàng chạm cánh an ủi tôi, rồi mẹ kể tôi nghe chuyện “Có công mài sắt, có ngày nên kim”. Mẹ bảo: “Thiên tài là sự kiên nhẫn dài lâu”, rồi mẹ khuyên tôi không nên lo lắng. Đêm hôm ấy, tôi cứ trằn trọc, suy nghĩ mãi về lời mẹ nói. Hậu quả mà tôi phải gánh chịu chính là do tính hấp tấp của tôi gây ra.

Mấy hôm sau, sức khỏe của tôi dần hồi phục. Mẹ dạy tôi bay từng bước, từng bước một. Sau một thời gian kiên trì luyện tập, tôi đã biết bay và bay được thành thạo. Tôi bay trên bầu trời trong xanh chiêm ngưỡng những vẻ đẹp của quê hương, nghe các chị Bướm hát:
Là lá la la
Bay tới nơi xa
 Đất trời bao la
Cảnh vật nở hoa...
Tôi thấy mình là kẻ hạnh phúc, sung sướng nhất.
Từ khi biết bay, tôi còn được các anh Ong dẫn đi chơi trong các khu rừng. Tôi được hòa mình cùng điệu vũ mùa xuân của những ngày hội trong rừng, ngắm những bông hoa ban trắng muốt với hương thơm dịu nhẹ, những bông hoa chuối bập bùng như ánh lửa, những bông sim tím biếc,... Được ngắm những vẻ đẹp của cuộc sống, tôi càng cảm thấy biết bay là hạnh phúc biết bao!
Càng nghĩ, tôi càng biết ơn mẹ cùng câu chuyện “Có công mài sắt, có ngày nên kim”, cùng lời nói “Thiên tài là sự kiên nhẫn dài lâu”. “Mẹ ơi! Con cám ơn mẹ thân yêu.” - Tôi thì thầm trong lòng như vậy và tiếp tục bay đến những chân trời mới, nơi có biết bao điều kì diệu mới mẻ đang chờ đôi cánh của tôi.

Các Bài Viết Cùng Chuyên Mục

Những Bài Văn Hay - Nhung Bai Van Hay

Văn Mẫu Lớp 10
Văn Mẫu Lớp 11
Văn Mẫu Lớp 12
Văn Mẫu Lớp 2
Văn Mẫu lớp 3
Văn Mẫu Lớp 4
Văn Mẫu Lớp 5
Văn Mẫu Lớp 6
Văn Mẫu Lớp 7
Văn Mẫu Lớp 8
Văn Mẫu Lớp 9
Văn Mẫu Biểu Cảm
Văn Mẫu Kể Chuyện
Văn Mẫu Miêu Tả
Văn Mẫu Nghị Luận
Văn Mẫu Ôn Thi Tốt Nghiệp THPT Cao Đẳng Đại Học
Văn Mẫu Phân Tích
Văn Mẫu Thuyết Minh
Văn Mẫu Tự Sự - Kể Chuyện