Home

Kể về kỉ niệm thời thơ ấu không phai mờ. - Văn Tự Sự - Kể Chuyện - Lớp 6

Ba tôi sang nưởc ngoài làm việc từ khi tôi mới lên ba tuổi. Đến khi tôi mười tuổi (có nghĩa là đã bảy năm trôi qua) ba tôi vẫn chưa về, nhưng lại viết thư bảo mẹ sang giúp ba, vì công việc quá nhiều, mình ba không xuể. Thế là tôi xa cả cha lẫn mẹ lúc tuổi còn ấu thơ...

Ba tôi sang nưởc ngoài làm việc từ khi tôi mới lên ba tuổi. Đến khi tôi mười tuổi (có nghĩa là đã bảy năm trôi qua) ba tôi vẫn chưa về, nhưng lại viết thư bảo mẹ sang giúp ba, vì công việc quá nhiều, mình ba không xuể. Thế là tôi xa cả cha lẫn mẹ lúc tuổi còn ấu thơ...

Lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng - mẹ ru tôi ngủ. Mẹ ru rất hay - tôi nhớ từng câu trong lời ru thiên thần ấy. Thế là mẹ đã bay sang cùng ba -sang mảnh đất của bạch dương và tuyết trắng... Ba tôi bảo: “Con phải ngoan, để ba mẹ con đi “kiếm sống” nuôi con chứ”. Sao bao nhiêu bạn cùng lớp tôi -ba mẹ nó có đi xa đến thế để “kiếm sống” đâu, mà chúng nó vẫn đầy đủ? Đầy đủ cả tình cha nghĩa mẹ.

Thôi nhé, kỉ niệm ấu thơ ơi, hãy ngủ đi cho ta học bài”. Tôi thì thầm như vậy và nghĩ rằng học bài xong đã, lúc nào rảnh lại gọi nó dậy. Những kỉ niệm ấu thơ ấy mà. Chả gì tôi cũng sống tự lập hai năm qua - kể từ ngày chia tay mẹ...

BÀI LÀM

Bốn năm đã trôi qua nhưng tôi vẫn nhớ như in cảnh tượng ngày hôm ấy. Khi đó, tôi đang học lớp 2 và mới có bảy tuổi.

Chẳng hiểu vì sao, hôm ấy trời lại mưa to đến thế. Bầu trời xám xịt; không có lấy một chút hi vọng là trời sẽ tạnh trong một giờ nữa. Đã gần năm giờ mà bố vẫn chưa tới để đón tôi về. Lớp tôi, bọn nó đã về gần hết, giờ chỉ còn khoảng năm, sáu đứa. Tôi liền rủ hai đứa bạn thân đi bộ về, mặc cho cô giáo lo lắng tìm chúng tôi. Thế là, cả ba đứa cùng “dung dăng, dung dẻ” đi về. Đúng lúc ấy, gió to nổi lên như một cơn lốc làm cây cối ngả nghiêng chỉ chực đổ. Chúng tôi, bây giờ mới cảm thấy hối hận vì đã không nghe lời cô giáo. Con đường từ trường về nhà không xa lắm nhưng hôm nay nó bỗng trở nên quá dài đối với ba đứa. Trời vẫn mưa xối xả làm con đường ngập tới tận đầu gối chúng tôi. Cả ba đứa đều chẳng có áo mưa, duy chỉ có mỗi cái mũ đội sùm sụp trên đầu. Tôi run lên bần bật vì vừa sợ và vừa lạnh nữa. 

 

Ngó sang hai đứa, chúng nó cũng chẳng hơn tôi là mấy. Một trong ba đứa chúng tôi, có một đứa vừa gầy lại vừa nhỏ tên là Vân Anh. Tôi cùng bạn khoác chặt tay Vân Anh sợ rằng gió to sẽ bay mất nó và cả mình nữa. Bỗng một cây tre bên đường nghiêng sang một bên mà kêu “cót... két” làm chúng tôi giật bắn mình và oà khóc vì sợ. Rồi như biết sắp có điều gì xảy ra, tôi kéo hai đứa ù chạy. Khi đã đi xa, cả ba đứa quay lại thấy cây tre đã đổ. 

 

Chúng tôi khóc nức nở. Vừa lúc ấy, bố tôi tới đưa cả ba đứa về nhà tôi thay quần áo. Bố lấy hai bộ quần áo của tôi cho hai đứa thay rồi quay xuống bếp lấy cho mỗi đứa một cốc sữa nóng hổi để uống cho khỏi bị cảm lạnh. Mãi tới tận sáu giờ, trời mới tạnh mưa. Bố tôi đang định đưa hai đứa về nhà thì cô giáo và bố mẹ chúng nó tới. Trên khuôn mặt của mỗi người đều có vẻ rất lo lắng. Cô giáo đến nhà tôi chỉ vì cô lo cho mấy đứa. Bố tôi kể lại chuyện để cô và bố mẹ chúng nó nghe. Họ vừa vui lại vừa giận chúng tôi vì đã quá liều lĩnh, vì chúng tôi còn quá nhỏ để làm cái việc này.

 

Tôi không biết các bạn có ấn tượng gì về kĩ niệm nho nhỏ của tôi. Nhưng tôi xin nói cho bạn: diều mà tôi kể trên là có thật và nó sẽ còn sổng mãi trong kí ức tuổi thơ của tôi mà không bao giờ nhạt phai.

 

Các Bài Viết Cùng Chuyên Mục

Những Bài Văn Hay - Nhung Bai Van Hay

Văn Mẫu Lớp 10
Văn Mẫu Lớp 11
Văn Mẫu Lớp 12
Văn Mẫu Lớp 2
Văn Mẫu lớp 3
Văn Mẫu Lớp 4
Văn Mẫu Lớp 5
Văn Mẫu Lớp 6
Văn Mẫu Lớp 7
Văn Mẫu Lớp 8
Văn Mẫu Lớp 9
Văn Mẫu Biểu Cảm
Văn Mẫu Kể Chuyện
Văn Mẫu Miêu Tả
Văn Mẫu Nghị Luận
Văn Mẫu Ôn Thi Tốt Nghiệp THPT Cao Đẳng Đại Học
Văn Mẫu Phân Tích
Văn Mẫu Thuyết Minh
Văn Mẫu Tự Sự - Kể Chuyện