Home

Em hãy tả một người đang làm việc - Văn Miêu Tả - Lớp 6

Ông tôi đã về hưu được gần hai năm nay. Kể từ ngày nghỉ hưu, người bạn gắn bó với ông nhất là mảnh vườn nhỏ trước nhà. Tôi rất thích ngắm ông lúc ông làm vườn.

 

Sáng nào cũng vậy, từ tờ mờ sáng, khi chú gà trống của nhà nhảy phắt lên đống rạ cất tiếng gáy chào ngày mới thì nội tôi cũng dậy. Bao giờ cũng thế, việc đầu tiên của ông là ra mảnh vườn thương yêu như để xem đêm qua, cây cỏ trong vườn có ngủ ngon giấc hay không. Ông chăm chút cho từng sinh thể dù nhỏ bé nhất của khu vườn. Ngày nào ông cũng gánh nước tưới cho cây. Ông bắt sâu, tỉa cành cho từng khóm cây. Ông rào vườn cẩn thận để đề phòng những chú gà nghịch ngợm lúc nào cũng hăng máu muốn nhảy vào vườn. Niềm vui của ông gửi trọn cả vào khu vườn nhỏ.

Sáng nay, người bạn già cùng đi bộ đội với ông mang tặng ông cây bưởi Đoan Hùng mang về từ tận Phú Thọ. Ông rất trân trọng và quý món quà này. Chờ đến chiều, khi trời râm mát, ông mới mang cây bưởi nhỏ ra vườn. Ông không trồng ngay mà còn đi tìm khoảng vườn nào thích hợp nhất với nó. Rồi ông lặng người đi như để nói với cả một quần thể về sự hiện diện của một thành viên mới. ông dùng cuốc đào một hốc đất khá rộng, ông đã gần bảy mươi tuổi nhưng do tập thể dục thường xuyên nên còn rất khỏe. Từng nhát cuốc bổ xuống đầy dũng mãnh. Rồi ông cẩn thận đặt cây bưởi nhỏ xuống như trao cho nó một sự sống thiêng liêng. Ông tôi không quên cho vào gốc cây một ít phân xanh để cây lấy chất dinh dưỡng ban đầu. Rồi ông lại dùng cuốc xới cho đất thật nhỏ, thật tươi rồi vun đất vào đầy gốc cây bưởi. Ông đi lấy nước đầy chiếc bình ô doa rồi tưới ướt đẫm gốc cây. Xong xuôi, khi cây đã đứng vững, ông lấy cọc rào xung quanh gốc cây để giữ cho cây đứng vững và bảo vệ cây khi còn non. ông làm việc một cách say mê. Mồ hôi đã vương đầy trên trán, thấm đầy chiếc áo nâu giản dị. Nhưng dường như ông vẫn không hề biết mệt mỏi. Cái dáng người nhỏ nhưng săn chắc với mái tóc bạc của một ông cụ gần bảy mươi tuổi như nổi bật trong khu vườn đầy cây trái. Bộ râu dài trắng như cước của ông khiến nhiều lúc ngắm ông làm việc tôi cứ ngỡ như đang gặp một tiên ông bỏ cuộc sống tiên giới xuống trần gian vui thú điền viên. Nước da hồng hào của ông làm cho tôi thấy ông dường như không có tuổi già. Mặt trời cũng đã lặn từ lâu. Cây bưởi nhỏ ông vừa trồng như đã tràn đầy sức sống. Bàn tay cần mẫn của ông như truyền nhựa sống cho cả khu vườn.

Nội tôi thật giản dị trong cuộc sống tuổi già. Những mầm non ông ươm trong khu vườn cứ ngày một lớn lên và xanh thêm. Những lúc ngắm nhìn ông làm việc, tôi có thể cảm nhận được một tình yêu và sự say mê với những gì ông đã làm.

 

BÀI LÀM

“Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương. Cô yêu em vô hạn, dạy dỗ em ngày tháng..”. Lời bài hát thân thương lại văng vẳng bên tai tôi với biết bao tình yêu mến, biết bao dấu ấn không thể phai mờ về hình ảnh một người thầy mà tôi yêu kính - cô giáo Mây, người đã dạy dỗ tôi từ những ngày đầu cắp sách đến trường..

Rời vòng tay yêu thương của mẹ, tôi đã khóc òa lên trong buổi đầu đi học ấy. Bỗng một bàn tay dịu dàng đặt lên vai tôi, êm ái như chính sự dịu dàng của mẹ và một giọng nói trầm ấm vang lên: “Thôi nào, hãy vào với cô và các bạn!”. Tôi quay lại và kịp nhận ra một gương mặt hiền từ đang nhìn tôi, mỉm cười âu yếm. Hình ảnh đầu tiên của tôi về cô ấm áp và thân thương như vậy đó.

Dẫu đã ở tuổi 40 nhưng trông cô vẫn còn rất trẻ. Cô giáo tôi có dáng người thon thả, mái tóc đen dài óng ả, bồng bềnh càng làm cho cô có một sức cuốn hút lạ kì. Đến bây giờ thì tôi đã hiếu vì sao cô tên là Mây. Tôi yêu mến cô, yêu mái tóc đen tuyền và yêu vô cùng cái tên gợi cho ta cảm giác nhẹ nhàng, phiêu lãng ấy. Người ta vẫn bảo, những người có gương mặt trái xoan thì đẹp. Nhưng cô giáo của tôi không có gương mặt ấy mà tôi vẫn thấy đẹp như thường. Gương mặt bầu bầu tạo một vẻ đẹp phúc hậu, hiền từ mà bất cứ ai gặp lần đầu cũng cảm thấy dễ gần, dễ mến. Chiếc mũi nhỏ, không cao nhưng thanh tú, đủ để tạo một nét riêng. Đặc biệt, tôi thích nhất là đôi mắt của cô. Đôi mắt to tròn, đen lánh, luôn rực sáng những yêu thương, chăm chút vô bờ. Hai hàng mi dài nhưng lại không cong tạo cho ánh nhìn càng thêm trìu mến, hiền từ. Người ta bảo “Đôi mắt là cửa số tâm hồn” quả không sai. Chỉ cần nhìn vào đôi mắt biết nói ấy của cô giáo Mây, chúng tôi đã hiểu cô mong gì, nghĩ gì. Đôi mắt hướng chúng tôi tới những tia sáng mới của kiến thức làm người, đôi mắt dõi theo động viên từng bước tiến của nhưng chồi non, đôi mắt nghiêm khắc mà bao dung trước những lỗi lầm của lũ học trò tinh nghịch. Đôi mắt ấm áp sưởi ấm lòng tôi trong buổi đầu đến lớp và cả những năm tiểu học đáng yêu.

Ngày ngày đến lớp, tôi lại được gặp cô trong những sắc áo dài trang nhã, thướt tha. Tôi thích nhất được ngắm nhìn cô trong tà áo dài màu tím Huế. Quê hương cô ở mảnh đất thơ mộng ấy và có lẽ, sắc màu đó đã làm cho cô giáo của tôi đằm thắm, duyên dáng hơn.

 

Được nghe cô giảng bài mới thích thú làm sao! Chất giọng Huế ngọt ngào, trầm ấm nghe mà cứ thấm từng tiếng, từng lời. Những bài tập đọc đầu tiên dẫu chưa hiểu hết từng câu, từng chữ nhưng qua giọng đọc của cô, tụi nhỏ chúng tôi cứ ngẩn người ra. Thú vị nhất vẫn là những giờ kể chuyện. Cô đã kể cho chúng tôi nghe biết bao câu chuyện cổ tích thần diệu. Những lúc ấy, chúng tôi như lạc vào thế giới cổ tích với bao kì thú chẳng có trên cõi thế gian này. Chúng tôi lại được gặp công chúa, hoàng tử, ông Bụt, bà Tiên. Cô đã ân cần hướng chúng tôi đến với cái đẹp, cái tốt, cái thiện từ những câu chuyện dân gian ấy. Có lúc, cô lại kể chuyện tiếu lâm, truyện Trạng Quỳnh. Sau mỗi câu chuyện, cả thầy và trò cùng cười vang. Những lúc ấy, tôi lại thấy cô giáo của tôi trẻ thêm nhiều. Còn nhổ, môn học tệ nhất của tôi ngày ấy là môn Tập viết. Cái tính cẩu thả, ham chơi đã làm tôi thực sự khó chịu khi phải ngồi hàng giờ nắn nót từng con chữ rắc rối với những nét đậm, nét nhạt. Cô đã tìm mọi cách để giúp tôi tiến bộ. Không một lời la mắng, quát nạt, cô ân cần dìu tôi trên từng nét bút. Ngoài giờ học ở lớp, cô còn chịu khó đến nhà kèm riêng cho tôi học viết. Được biết, gia đình cô cũng không mấy thảnh thơi, chồng cô công tác xa nhà, cô phải vừa đi dạy, vừa một mình chăm hai con nhỏ. Tôi cảm thấy mình thật có lỗi khi vì tôi mà cô lại vất vả thêm. Bây giờ, mỗi lần được ai khen nét chữ tôi đẹp, tôi lại nhớ và biết ơn cô vô ngần. Tình yêu nghề và sự tận tâm với học sinh thân yêu chính là một trong những yếu tố để cô giáo Mây của tôi liên tục nhiều năm liền là giáo viên dạy giỏi cấp thành phố. Đặc biệt, năm học vừa qua, cô giáo Mây đã được nhận danh hiệu Nhà giáo ưu tú. Tôi thấy mình thật sự hạnh phúc. Có lẽ, các bạn đã hiểu vì sao?

Năm nay, tôi đã lên lớp Năm, năm học cuối cùng của cấp tiểu học, năm học cuối cùng tôi vẫn còn được gặp cô đều đặn mỗi buổi đến trường. Tự nhiên, tôi lại thấy sợ thời gian trôi nhanh. Âu đó cũng là cảm xúc rất đỗi bình thường khi người ta sắp phải xa cái mà mình hằng yêu mến. Nhưng, tôi trộm nghĩ rằng, dẫu có đi đâu chăng nữa thì những gì gắn bó nhất vẫn chẳng thể rời xa.Tình cảm mà tôi dành cho cô giáo Mây của tôi cũng như vậy.

 

Các Bài Viết Cùng Chuyên Mục

Những Bài Văn Hay - Nhung Bai Van Hay

Văn Mẫu Lớp 10
Văn Mẫu Lớp 11
Văn Mẫu Lớp 12
Văn Mẫu Lớp 2
Văn Mẫu lớp 3
Văn Mẫu Lớp 4
Văn Mẫu Lớp 5
Văn Mẫu Lớp 6
Văn Mẫu Lớp 7
Văn Mẫu Lớp 8
Văn Mẫu Lớp 9
Văn Mẫu Biểu Cảm
Văn Mẫu Kể Chuyện
Văn Mẫu Miêu Tả
Văn Mẫu Nghị Luận
Văn Mẫu Ôn Thi Tốt Nghiệp THPT Cao Đẳng Đại Học
Văn Mẫu Phân Tích
Văn Mẫu Thuyết Minh
Văn Mẫu Tự Sự - Kể Chuyện